

Chào chị. 2016 với chị là một năm như thế nào? Có yếu tố gì khiến chị ân hận tiếc nuối không?
Toàn vẹn. Tôi cảm thấy đầy đủ với những ý tưởnrg bản thân đặt ra, cũng như phương án để duy trì tăm tiếng và vị trí của bản thân mình. Tĩnh tâm hơn, chọn các công trình thích hợp hơn với cách tiếp cận với mọi thứ cũng thích hợp với thời cuộc hiện tại hơn. Thực sự tôi cũng thấy hài lòng về phiên bản thân mình.
Với tính cách thức vốn có thì tôi chưa bao giờ ân hận nhớ tiếc bất cứ vấn đề gì. Chỉ cảm thấy hơi có lỗi một chút với mái nhà và những người thương cảm luôn bên chính mình. Thời điểm dành cho thị trấn hội và công việc quá nhiều nên nhiều lúc mình quên chăm sóc họ.
Vẫn là chị và đôi chân 1m12, nhưng hiện nay thì có gì khác với 10 năm trước, khi Thanh Hằng còn là "Người mẫu hoàn hảo nhất năm 2004"?
Từng năm trôi qua, chúng ta đều có thay đổi về tư duy cuộc sống nói phổ biến và ý kiến thời trang nói riêng. Người mẫu xưa kia chỉ là những nhân tố đi diễn kèm thêm cho các chương trình ca nhạc, hiện nay thì đã có hẳn một nhân loại riêng cho lĩnh vực nghề này. Để có thể đi cùng và duy trì được vị thế, đề xuất phải quan sát phổ thông và đổi mới nếu muốn sinh tồn.
Hiện nay tôi đã đổi mới về mọi thứ về tư duy và xúc cảm, chỉ có độc nhất ham mê vẫn nguyên vẹn, không bao giờ thay đổi.
Công chúng bỏ ra cho tôi rộng rãi lời ca ngợi, lời khích lệ, nhưng nói thật, tôi thấy bạn dạng thân bản thân mình chỉ khiến cho được rất ít và còn muốn làm cho thêm nhiều điều nữa.

Còn nhớ trong phim Những cô gái chân dài mà chị góp mặt từ 12 năm trước có 1 câu thoại rất đáng nhớ trong khoảng hero chính: Trong nghề người mẫu, ví như bạn không ở trên đỉnh thì bạn sẽ chẳng là người nào cả. Chị có bao giờ tự đặt giả thuyết rằng, cái đỉnh hiện nay mình vẫn chưa đặt chân lên thì bản thân sẽ là khách hàng nào?
Căn bản là ban đầu, tôi chưa bao giờ mơ đến một địa điểm cao như ngày bữa nay. Tôi thích, và tôi sẽ làm cho, thế thôi, chứ không gò ép suy nghĩ rằng những gì đang có là mục đích hay ước mong của chính mình. Đơn giản như vậy mà cuộc sống đưa đẩy, tặng cho tôi món quà như hiện tại.
Còn ví như không khiến cho người mẫu thì... tôi cũng không nhân thức bản thân mình sẽ khiến gì nữa (cười). Thời trang mà không chọn tôi thì có nhẽ tôi đang có một mái nhà dễ chơi và phổ quát con lắm rồi chứ không hề độc thân lẻ bóng tới hiện giờ!
Ở trên cái đỉnh đó nhìn xuống, chị đang thấy những gì diễn ra ở cái làng mẫu này?
Đầu tiên nói về xúc cảm, thì đó là sự đồng cảm với các lớp bè lũ em. Thời trang như một xã hội thu bé nhỏ với gần như điều xảy ra. Hình như đa dạng điều tích cực thì cũng có lắm thứ bị động như xích mích, mà mỗi khi đọc trên mặt báo thì tôi lại thấy động lòng.
Rõ ràng, khi có những tranh cãi tương tự, ít ai nhìn tham gia một cá thể. Thứ trước mắt họ là tổng quan về nghề người mẫu.
Nếu có dịp thì tôi sẽ nói chuyện và tâm can phổ quát hơn với các bọn em của mình. Dù họ cần lời nhắn nhủ về tư duy cuộc sống hay chuyên ngành công việc, tôi đều sẵn lòng. Tôi mong muốn họ tốt hơn, hoàn thiện phiên bản thân bản thân mình hơn. Hơi tham lam phải không?

Sẵn lòng giúp số đông em nhưng chẳng bao giờ thấy Thanh Hằng nhận bạn nào khiến cho học trò?
Vì tôi ngại. Tôi rất ngại phải nghe người khác gọi chính mình là cô giáo. Cứ "chị Hằng" thôi là được rồi. Từng là nhân loại đi lên trong khoảng gian khó nên tôi không muốn tạo khoảng bí quyết với bất kỳ anh em em nào.
Tôi cũng không muốn dạy dỗ ai. Sau mười mấy năm với đủ té ngã, vấn đề tôi muốn chỉ là sự san sớt.
Người ta thường bảo, ở trong trái tim những nhân loại trải đời qua giông tố ắt hẳn có một sự cô riêng lẻ định, đó là sự thui thủi mà người muốn đứng trên đỉnh cao cần thiết. Yếu tố đó có đúng với chị?
Có.
Đàn bà thời trang thì mọi nhân tố họ làm nhân tố do họ tự quyết định. Sẽ rất ít người có thể nghe chính mình giãi bày sự thui thủi của một nghệ sĩ, một người thiếu phụ mạnh khỏe. Điều hăng hái là bản thân sẽ thắng lợi.
Nhưng tôi cũng tâm niệm trong mỗi nghệ sĩ đều có một cái "chất" mà họ tự nhân tố tiết nên để an ủi bạn dạng thân. Họ phải đối thoại với chính bạn dạng thân chính mình.
Đơn độc xuất hành từ nhiều lý do, điển hình là mếch lòng tin ở người khác. Đó có phải là vấn đề xảy ra với Thanh Hằng?
Bạn chẳng thể mong chờ người khác phải thành tâm với bạn. Mọi thứ đều có giới hạn. Dù trong bụng có nghĩ là "à, chúng ta chẳng thể thích hợp nhau" thì vẻ ngoài vẫn phải tiến bộ đối đáp cùng nhau.
Tôi cũng không có khinh ghét khách hàng nào. Đa số công chúng đều đồng đẳng. Các mối quan hệ nên đặt ở mức vừa phải.

Quả thật có lúc tôi bị khiếp sợ bởi chị và phim Những cô gái chân dài, dù chị xuất hiện chưa đến 10 phút. Tôi nhớ mãi cái cảnh các người mẫu diễn chui, chạy công an như chạy giặc. Giờ thì thời thế thay đổi, chị em người mẫu trẻ cứ trục đường hoàng mà kiếm sống chứ không cực nhọc như xưa. Về cái cảnh tình này, có bao giờ chị tự thấy xót xa cho lứa mình ngày xưa, những nàng chân dài phải tự học phương pháp giữ vững sự chênh vênh trên đôi giày cao gót?
Thuở trước thiếu thốn đủ thứ, nên người nào nhìn tham gia cái nghề này cũng thấy đáng thương. Còn hiện tại thì tôi nghĩ chúng ta nên vui.
Giờ thì người mẫu cần có ekip, cần có công ty quản lý. Điều đó tốt, nhưng bao giờ cái sự tự thân chuyển động cũng dài lâu hơn.
Tức là Thanh Hằng không tin tưởng tham gia mối quan hệ giữa người mẫu với các agency (công ti quản lý người mẫu)?
Ở địa điểm như tôi, tôi có kĩ năng tự chủ mọi thứ. Các đồng chí em mới vào nghề thì không.
Agency trau chuốt hình ảnh của bạn đẹp ngay từ đầu. Giả dụ đào sâu tham gia mối quan hệ giữa agency và người mẫu thì yếu tố cần ân cần là cả nhì đi tới những ký hợp đồng như thế nào. Tôi không muốn đặt chính mình ở địa điểm thứ ba rồi đưa ra suy đoán, quyết định thay cho người khác. Agency có thể là một chỗ dựa có lí nếu như bạn có thu nhập thỏa đáng. Giả dụ hên thì agency sẽ đặt thêm một chút tình cảm vào các người mẫu. Mối quan hệ vừa đúng sự chuyên nghiệp và có tình người thì sẽ bền.
Sóng sau xô sóng trước, tre già măng mọc, cuộc sống là 1 lẽ thường tình. Chị nghĩ 10 năm tiếp theo cái tên Thanh Hằng sẽ như thế nào?
Đúng. Đó là quy luật tự nhiên. 10 năm trước tôi không nghĩ chính mình có được ngày hôm nay, thì 10 năm sau cũng không dễ dàng mà nhân thức được nhân tố gì sẽ tiếp tục.
Công chúng nói chuyện nhau rằng cái nghề mẫu có tuổi thọ chẳng quá 5 năm. Vậy vì sao cái cô Thanh Hằng này vẫn còn đứng đây? Tôi đọc được rộng rãi bình luận, nghe được phổ biến điều như "cái cô này già rồi, sao làm người mẫu hoài vậy".
Phổ biến quy thì giới hạn do mình tự đặt ra mà thôi. Tôi không có giới hạn cho mình. Còn hiến đâng là còn có người ghi kiếm được. Tôi chỉ dừng công việc khi niềm mê say chết.
Có chuyên gia viết rằng: "Nếu các ngôi sao được coi là thần thánh thì tôn giáo mà họ đại diện là chủ nghĩa tiêu xài, và bạn dạng thân họ là những mặt hàng có hạn sử dụng". Ngọc Trinh cũng từng thốt lên đầy bi kịch: "Tôi chỉ sợ bản thân xấu đi". Còn chị, chị có sợ?
Giả dụ người tiêu dùng chỉ chằm chặp cho cái mã bên ngoài, thì cam đoan là khách hàng nào cũng sợ. Phụ nữ mà, sợ xấu là thường tình.
Có nhân tố mọi thứ không giản đơn thế. Tôi chỉ muốn đặt lại nghi vấn: Vì sao Thanh Hằng tôi có thể duy trì được ngôi vị đại sứ cho các nhãn hiệu qua phổ thông năm? Thành công rõ ràng không phải chỉ vì nhan sắc.
Cuối cùng, nhân tố tôi luôn tò mò nhất... Khi ánh đèn sân khấu vụt tắt, cánh gà đã khép lại, tiếng vỗ tay đã ngớt, Thanh Hằng là khách hàng nào? Chị là khách hàng nào?
Tôi là một người ĐƠN GIẢN. Không màu mè, chẳng đòi hỏi rộng rãi. Tôi thích những quán ăn tầm thường, xịt đến những quán cà phê thông thường. Cũng chẳng ép bản thân phải chơi với những người bạn mang đến lợi ích cho mình. Những gì công chúng thấy trên sân khấu hay màn ảnh là một Thanh Hằng khác - Thanh Hằng trong công việc.

Tôi phổ biến lần thấy chị diễn váy cưới, phổ biến lần cười tỏa sáng. Chị có mơ tới một Thánh các con phố ấm êm của riêng bản thân mình hay vẫn muốn độc bước trên phố băng nóng sốt? Nhìn quanh co xem, đồng nghiệp cùng lứa với chị đã kết hôn hết rồi...
Giờ mà bạn nào hỏi Thanh Hằng bao giờ lấy chồng thì tôi chịu, không tư vấn được. Khi nào cảm xúc tròn đầy thì chuyện kết hôn sẽ tới như lẽ đương nhiên. Hiện tại tôi chưa có cảm giác đó. Khác biệt là với người mẫn cảm, quan sát mọi thứ rộng rãi như tôi
Ví như đặt tôi trong môi trường mái ấm vợ-chồng, cam đoan tôi phải tự hạ bản ngã xuống tí chút. Tôi lại ko phải là một người chuyên nghiệp chịu đựng. Chưa kể nghe và thấy phổ thông chuyện diễn ra xung quanh hàng ngày cũng khiến tôi hoang mang.
Vậy ra chị sợ hôn nhân vì thấy phổ biến cuộc vỡ vạc tan hoang?
Lẽ thường là thế. Có lúc vui thì cũng có lúc ảm đạm. Bước chân theo cuộc phiêu lưu của hôn nhân thì buộc phải bản thân mình phải đón chờ hết mọi thứ tốt xấu. Vỡ lẽ sẽ xảy ra nhưng chẳng biết trước được khi nào, cuộc sống mà. Nhưng có lúc buồn đau mới trân trọng cái giây phút êm ấm từng có.
Thế như bao cô gái khác, Thanh Hằng mơ màng tới tuyp nam nhi như thế nào?
Tôi không cần đại trượng phu quá giàu, bởi tôi có thể làm cho được vấn đề đó (cười lớn). Nhưng phải thực tình, chính trực, tinh tế - những vấn đề tưởng mức độ dễ chơi không thuộc về vật chất nhưng lại khó để thấy một khách hàng nào đó hiện hữu.
Bắt mắt mạnh như chị, con trai liệu có sợ?
Rất sợ ấy chứ. Một đôi yêu nhau phải có người cứng kẻ mồm, có cương thì có nhu.
Người đàn ông của tôi chắc phải nhẫn nhịn phổ quát, có độ nhu quan trọng với cái cô Thanh Hằng này. Tôi cũng chưa chạm chán được người con trai nào mà làm cho bản thân phải "wow". Nếu gặp mặt được thì chắc đã lấy vội rồi!
Dù sao thì tôi cũng cho rằng ông trời công bình. Thắng lợi trong tương lai thì phải chấp thuận tơ duyên long đong một chút. Nếu như lấy chồng chỉ để thỏa mắt những con người đang nhìn tham gia cuộc sống của tôi, dĩ nhiên tôi sẽ chẳng khiến thế.

Chị và Hồ Ngọc Hà là bạn thân. Những scandal hay vỡ vạc của Hà Hồ có khiến cho tác động đến tư duy của chị về tình ái và hôn nhân?
Mỗi người có một cuộc sống riêng. Ở giác độ bằng hữu, nếu như chúng ta chịu chấp nhận lẫn nhau thì nên nhìn tham gia những mặt tích cực. Tôi nghĩ đấy không phải điểm xấu của bạn, mà chỉ đơn thuần là điểm chúng ta không hợp nhau. Thay tham gia đó, nên san sẻ những gì đồng quan điểm và vui tươi hơn.
Tôi cũng không muốn nói hay cổ vũ quá phổ thông để bằng hữu rối trí. Những lúc như thế chỉ cần vỗ vai, "cần gì thì có tôi kế bên", là đủ với những người trưởng thành.
Vậy có nét tính cách nào ở Hồ Ngọc Hà mà chị ước muốn có được?
Tự bản thân tôi cũng đã "tuyệt vời" rồi (cười). Trước đó tôi khô hanh lắm. Giờ thì uyển chuyển hơn phổ biến, nghĩ thoáng, nhìn đa chiều.
Hà còn hay bảo tôi là "cái cô này lúc nào cũng kín đáo". Tôi muốn cuộc sống mình bình yên, và để bình yên được thì cũng phải làm phổ biến yếu tố.
Thực lòng cảm ơn chị Thanh Hằng vì cuộc chuyện trò lôi cuốn này!


Có thể bạn quan tâm: maybomtangap
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét