Tới phố Cẩm Tú, quận Cẩm Thủy, tỉnh giấc Thanh Hóa hỏi tên ông Mền ai cũng biết. Người đại trượng phu này không nổi tiếng vì khiến cho được cái gì đó to tát trong đời, mà bởi cái sức ăn khủng khiếp mà bất kỳ bạn nào chứng kiến ông ăn đều mắt tròn mắt dẹt.
Chảy nước mắt vì 4 bữa no
Nhà của người con trai kỳ lạ này nhỏ xíu và nằm từ trần lấp ở cuối thôn Cẩm Hoa. Mua đến ông, chúng tôi mang theo 6 gói mì tôm làm quà cho ông và cũng muốn tận mắt chứng kiến tài năng ăn của ông. Ông Mền già nua ở cái tuổi 57, gương mặt khắc khổ.
Mặc dù đã đi hết nửa thế cục nhưng ông Mền mới chỉ được ăn 4 bữa no. Ảnh: ĐT
Chúng tôi hỏi có ăn hết được số mì tôm mà chúng tôi mang theo hay không? Đôi mắt hấp háy, ông Trịnh Văn Mền nói rằng gấp đôi như vậy ông cũng ăn hết. Nói rồi ông lấy nước bỏ vào nồi đun sôi rồi bỏ cả 6 gói mì tôm tham gia nồi. Mì chín, người nam nhi tuổi gần 60 này hối hả ăn và chỉ một lúc là hết cả nồi mì khiến chúng tôi không giấu nổi sự không thể tinh được.
Nói về cái ăn bệnh thèm ăn đầy cực khổ của bản thân, ông Trịnh Văn Mền bảo rằng cuộc thế ông đến nay mới có 4 lần được ăn no. Cũng vì cái bệnh ăn khỏe mà cuộc đời của ông không khá lên được.
Người đàn ông tội nghiệp kể rằng lần trước tiên trong đời ông được ăn no là khi tham gia phiên bản làm mướn và xin được bộ da trâu. Khi đó ông thấy người ta thịt trâu, ông thèm lắm. Mon men đến, định bụng có thứ gì đó vụn vặt người ta bỏ đi thì xin về. Nhưng bản làng phương pháp đây gần 30 năm cũng thiếu thốn, con trâu bị tận thu hết nên ông chỉ xin được mỗi bộ da. Đem bộ da ấy về, ông đun nước vôi, ngâm và tấn công tinh khiết phần lông rồi luộc chín. Cứ vậy, trong 3 ngày càng mình ông ăn hết bộ da trâu mộng.
Lần thứ 2 ông được bữa no là tham gia năm 1984. Năm ấy lụt lội trắng đồng, không còn kế mưu sinh nên ông đi đào tiến thưởng thuê. Một hôm mưa lớn, hầm đầy nước, không khiến cho được nên ông cùng khách hàng đào quà ngồi ở lán hút thuốc lào vặt. Khi đó có người phụ nữ chuyên gánh bánh cuốn vào bán cho phu khiến cho tiến thưởng đi đến. Trời mưa, hàng ế, thấy vậy, các phu tiến thưởng ở lán tỷ thí với ông. Họ bảo giả dụ ông ăn hết gánh bánh cuốn ấy sẽ trả cho 4 chỉ vàng. Ông gật đầu nhận lời và ăn một mạch hết gánh bánh cuốn 500 cái.
Lần thứ 3 trong đời ông Mền được ăn no lại vẫn do thách đố. Hôm ấy cũng đi làm công, nhân chạm chán bà bán kẹo lạc quẩy gánh đi tới. Bạn bè gạ ông xem có ăn hết 30 gói kẹo lạc hay không. Ông lại gật đầu chấp nhận. Ăn hết 30 gói, lúc ấy đã gần trưa. Sợ thua, những người thách đố lại thách đố ông xem có ăn hết thêm 2,5 bơ gạo nữa không, ông lại gật đầu. Anh Đinh Văn Cần, người chứng kiến cuộc tỷ thí này tới nay vẫn còn bàng hoàng kể lại: “Em đã tận mắt chứng kiến. Thú thật trong đời, em đã lang thang khắp nơi nhưng chưa thấy bạn nào ăn khỏe đến mức chẳng thể mường tưởng nổi như ông Mền”.
Lần thứ 4 ông Mền tiếp tục được ăn no là khi đi đào ao thuê. Nhà thuê ông đào ao cũng khiến nghề tráng bánh cuốn để buôn bán. Hôm ấy cũng trời mưa, không làm việc được nên ông đã lân la tới bếp tráng bánh. Sẵn cơn thèm và cơn đói, được bà chủ gạ, thoạt tiên nghĩ ăn ít cái cho đỡ thèm. Nhưng khi ngồi tham gia bàn, ông không kìm được trước căn bệnh ăn không biết no của chính mình. Cứ cái nọ nối cái kia, lúc ông đứng dậy thì 700 cái bánh cuốn đã đi tong.
Bệnh lạ
Anh Nguyễn Văn Ninh, hàng xóm của ông Mền xác thực rằng: “Ở phường không ai lạ với cái bệnh ăn khỏe của ông Mền. Thương ông ấy có gì thì cho thôi chứ chả ai dám dại mà đi tỷ thí. Trước có mấy người khách hiếu kì, nghe chuyện ông ấy đã lên đây. Họ không dám thách ông ấy bánh cuốn, kẹo lạc, mì tôm vì nghĩ đó là món sở trường, mà thách ông ấy ăn hết 2kg miến dong nấu không và 5 chai mật. Một phần vì muốn được ăn, phần nữa để chứng kiến tài năng của chính mình nên ông ấy cũng đã xơi hết. Ai cũng mắt tròn, mắt dẹt vì miến thì không sao chứ ăn từng đấy mật mía thì phải uống nước và sẽ chết vì no nước và say mật. Nhưng tuyệt nhiên ông Mền đã không chạm mặt nhân tố ấy”.
Ông Mền và những đứa con của chính mình bên bữa cơm thanh bạch. Ảnh: ĐT
Hiện thời, ngoài ruộng đất để có cái bù đắp cho căn bệnh ăn khỏe của bản thân, ông Mền phải đi làm mướn. Nhưng theo chị Trịnh Thị Hường, láng giềng của ông Mền thì mọi thu nhập và khiến ra của ông cũng chỉ đủ nuôi sống đàn con 4 đứa và sự cầm cự trong tình cảnh đói rộng rãi hơn no của ông Mền.
Ông Mền có 4 bằng hữu. Phụ vương mẹ và các bằng hữu ông không một khách hàng nào có chứng bệnh lạ mắt như ông. Vì ăn khỏe, lúc nào cũng đói nên năm 15 tuổi ông đã phải bỏ học và tự đi làm công để kiếm cái ăn cho mình. Năm 1986, ông đã gặp gỡ người thê thiếp đầu và có một con thông thường. Nhưng sau, vì không phù hợp, trong đó có cả nguyên do ăn quá rộng rãi của ông nên nhì hiền thê chồng chia tay.
Năm 1989, nhờ công chúng làm mối, ông gặp người phi tần thứ hai. Nhưng người hiền thê này của ông cũng đã sớm khuất sau khi sinh đứa con thứ hai. Bố con ông Mền mồ côi mồ cút nuôi nhau đến năm 2007, thương ông, láng giềng lại dắt mối và ông lấy phi tần lần nữa.
Chị Hoàng Thị Nên, người vợ thứ 3 của ông Mền cho nhân thức chị rất thương cái bệnh ăn khỏe của chồng. Chị bảo hiện nay do có tuổi, lại thêm căn bệnh lúc nào cũng đói ăn nên ông Mền mở đầu yếu ra nhận ra. Nhưng dù yếu ông vẫn phải làm cho việc.
Ngoài công tác đồng áng, rỗi lúc nào ông lại đi làm thuê, trong khoảng gánh lúa, đào giếng, đào ao thuê… bất kỳ việc gì ông cũng làm cho. Ông đi từ 4 giờ sáng đến tối mò mới về. Nhưng thu nhập cũng chỉ đủ tiền đong gạo và mua ít muối mắm để ăn. Quan niệm của mái nhà và bạn dạng thân ông Mền là nỗ lực sao kiếm đủ cái ăn tất nhiên với ông thì không lúc nào được ăn no cả.
Là gia đình nghèo, bạn dạng thân chưa được ăn no nhưng các con ông Mền lại học rất giỏi. Thương ông, láng giềng hàng xóm thường bảo nhau người cho ông bơ gạo, đấu thóc, kể cả ngô khoai để ông thêm thắt bù cho những bữa no đói phập phù của chính mình.
Vì ăn khỏe nên ông cũng chẳng bỏ ra ra được tiền để buôn bán và tu bổ công trình. Thương cảnh ngộ của người nam nhi cùng cực này, UBND phố Cẩm Tú đã huy động người dân cùng nhau quyên góp tiền để cung cấp ông Mền làm cho nhà. Bằng nguồn kinh phí này ông Mền và mái nhà đã có một căn nhà cấp 4 để ở. Vì đó cuộc thế của người nam nhi này phần nào đã bớt khốn cùng hơn. Còn cái bệnh ăn khỏe của ông có lẽ vẫn tiếp tục đeo đẳng ông cho đến hết thế cục.
Xem tại: bomtangap
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét