| Trận gặp Indonesia đêm 7-12 tại Mỹ Đình là trận cuối cùng Công Vinh (9) chơi bóng cho tuyển VN. Ảnh: NGUYÊN KHÔI |
Lê Công Vinh là tuyển thủ đang giữ kỷ lục có số lần khoác áo đội tuyển quốc gia rộng rãi nhất (85 lần) và làm bàn phổ thông nhất (51 bàn) của bóng đá VN.
Nói về quyết định của bản thân mình, LÊ CÔNG VINH san sớt: “Người ta thường nói tuổi già thì sẽ chậm rì rì đi. Nhưng sự khát khao cống hiến vì màu cờ sắc áo, vì Tổ quốc, vì người ái mộ, vì gia đình mình thì không bao giờ mai một được. Đối với tôi thì chưa bao giờ có trong khoảng “dừng lại” cả, khi nào tôi cũng khao khát cống hiến, tận tụy với nghề mà chính mình đã chọn. Nhưng sau trận thua Indonesia, tôi thấy vết thương trong lòng bản thân mình đã quá nặng và khiến tôi không còn đủ sức để đá bóng nữa. Cho nên ngoài quyết định từ giã đội tuyển, tôi quyết định kết thúc luôn sự nghiệp của mình”.
* Chia tay đội tuyển nhưng đâu cố định anh phải treo giày ở cấp độ CLB?
- Thật ra giả dụ đội tuyển VN thi đấu chiến thắng và chỉ cần tham gia chung kết AFF Suzuki Cup 2016, tôi sẽ cân nhắc quyết định tạm biệt sân cỏ do tôi chắc chắn ra nước ngoài thi đấu ở mùa giải 2017 khi vài CLB muốn ký hợp đồng với tôi. Ngay phó chủ toạ LĐBĐ VN (VFF) Nai lưng Quốc Tuấn cũng muốn tôi tiếp diễn thi đấu cho đội tuyển VN tới hết năm 2017 rồi hãy treo giày, vì năm 2017 vẫn còn một giải đấu lớn là vòng loại Asian Cup 2019.
Nhưng như tôi đã nói, tôi không thể gượng dậy được vì quá yêu đội tuyển. Tôi cống hiến tận tụy cho đội tuyển suốt trong những năm tháng sự nghiệp cầu thủ của chính mình, khởi đầu từ năm 19 tuổi và giờ đã 31 tuổi. Suốt mức độ ấy năm, tôi cùng đội tuyển VN chỉ một lần duy nhất tham gia tầm thường kết và giành ngôi vô địch AFF Suzuki Cup 2008. Còn lại đội tuyển toàn bị loại ở vòng bảng hoặc bán kết. Đau nhất là đội tuyển VN đều bị loại ở bán kết trong nhì kỳ AFF Suzuki Cup gần nhất là 2014 và 2016 khi cửa vào thông thường kết gần như nằm trong tay.
* Công chúng có nói gì không khi anh và Thành Lương cùng nói lời từ giã đội tuyển sau cuộc chiến?
- Sau trận chiến, tất cả đại chúng đều khóc khi ngồi trong phòng thay đồ, không bạn nào nói với bạn nào được lời nào. Mỗi người ngồi một góc và khóc bởi đây là thất bại quá đắng cay và năm nay đội tuyển VN giống như một gia đình vậy.
Nhưng nhân thức sao được, nghề này nó nghiệt ngã tương tự. Tôi và Thành Lương cùng muốn có cuộc chia tay đẹp trong màu áo đội tuyển, nhưng đều không khiến cho được. Dù vậy, chúng tôi vẫn phải hài lòng và bước tiếp. Sau khi nói lời chia tay, chúng tôi đã bỏ ra cho nhau những cái ôm thật chặt.
* Nhìn lại gần 20 năm trời chơi bóng, anh có cảm thấy nhớ tiếc nuối nhân tố gì?
- Bóng đá đã cho tôi rất nhiều thứ. Sự nghiệp cầu thủ của tôi thăng có, trầm có. Và trầm thì tuồng như phổ biến hơn sau những lần thất bại của đội tuyển VN. Đặc biệt là nốt trầm ở AFF Suzuki Cup 2016, giải đấu mà tôi chấm dứt đời cầu thủ của bản thân mình bởi nó quá bi tráng.
Có thể nói trong chừng ấy năm góp sức, tôi nếm đủ máu và nước mắt để lớn khôn và trưởng thành. Cũng có lúc tưởng mức độ như tôi sẽ gục ngã nhưng rồi lại kiên nhẫn, lì lợm đứng lên.
* Dự kiến của anh trong những ngày tới?
- Tôi sẽ bỏ ra thời điểm phổ thông hơn cho mái nhà. Đưa đón con gái đi học, nghỉ ngơi trước khi tính tiếp bản thân mình sẽ làm gì. Tôi cũng chưa nhân thức bản thân sẽ làm gì sau này và có can hệ đến bóng đá không. Giờ thì cứ hưởng thụ thời gian bên gia đình trước đã.
* Anh có nói điều gì với người ngưỡng mộ hay cho bóng đá VN không?
- Tôi cảm ơn những tình cảm mà người hâm mộ đã dành cho tôi và đội tuyển VN. Cảm ơn họ đã luôn đồng hành, cũ rích vũ dù lúc đội tuyển VN thất bại hay thắng lợi. Chắc chắn thế cục tôi sẽ không bao giờ quên những giây khắc như vậy.
Tôi luôn hàm ơn người ái mộ. Tôi chỉ nhớ tiếc là vì sao chính mình không thể khiến cho tốt hơn để mang lại nhiều thú vui hơn cho người ái mộ. Dù đội tuyển VN thất bại, nhưng tôi hi vọng người ngưỡng mộ sẽ luôn tin cẩn và cổ hủ vũ cho đội tuyển VN, đặc biệt là các cầu thủ trẻ để họ có động lực bước tiếp.
Tôi cũng muốn nói thêm đừng đòi hỏi phải vô địch giải này quán quân giải kia, mà bóng đá VN cần kế hoạch dài hơi hơn. Muốn bóng đá VN đi lên hơn nữa, chúng ta cần phải thay đổi nhiều thứ, nhất là cơ sở vật chất vật chất và huấn luyện trẻ. Chúng ta không thể mong đợi huấn luyện trẻ chỉ một vài CLB hay trọng điểm tập huấn trẻ như hiện nay ở Viettel, PVF, Hoàng Anh Gia Lai hay Sông Lam Nghệ An, mà cần một lộ trình để có chân đế vững bền về nguồn cầu thủ chuyên nghiệp.
Cửa hàng vật chất cần cải thiện phổ biến, bởi hiện tại nhiều khi không có sân để tập hoặc sân thì rất xấu. Đây là hai điều vô cùng cần thiết với bóng đá VN.
|
“Tôi chỉ nếm trải vẻ vang có một lần vào năm 2008. Đó cũng là sự hên trong đời cầu thủ của tôi khi bóng đá VN lần độc nhất được lên đỉnh. Tôi có quyền tự hào với những gì chính mình đã cống hiến, đã tận tụy, đã khát khao, đã khiến cho hết tất cả những sức lực của bản thân mình. Kể cả sau này khi con trẻ trong nhà tôi lớn lên, nó cũng kiêu hãnh với những gì bố nó đã làm Lê Công Vinh |
Xem tại: maybomtangap
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét