Thứ Năm, 27 tháng 10, 2016

Người Việt khiến TGĐ tổ chức Nhật: Bí quyết chỉ một chữ "tận tâm" - Tuổi Trẻ Trực tuyến

Ông Đinh Văn Phước: “Khi xem kỷ luật là một đức tính, nghiêm khắc là một tư cách phải có, hai yếu tố đó sẽ giúp ta tiến bộ” - Ảnh: TỰ TRUNG
Ông Đinh Văn Phước: “Khi xem kỷ luật là một đức tính, nghiêm khắc là một tư cách phải có, nhì nhân tố đó sẽ giúp ta tiến bộ” - Ảnh: ĐHHS

Tới Nhật với học bổng của Bộ Giáo dục Nhật từ năm 1961 khi đang là học sinh Đại học Công nghệ Sài Gòn, ông Đinh Văn Phước vào Công ti Yamakyu Chain năm 1966 với vai trò kỹ sư tập sự, khiến cho tổ chức kinh doanh này suốt 50 năm, về hưu với vai trò giám đốc điều hành Công ty Tsubaki Yamakyu Chain của Nhật.

Ông có phổ quát bằng sáng chế Nhật Phiên bản và quốc tế dưới tên Fukukazu Kato, giúp tái cấu trúc Yamakyu Chain chiến thắng ty hàng đầu chế tạo xích băng chuyển vận dịch vụ dây chuyền công nghệ thực phẩm, cung ứng toàn Nhật Bạn dạng, châu Âu, Mỹ...

Chia sẻ những hưởng thụ của bản thân mình, ông mong muốn gợi ý cho tuổi xanh VN những phương phương pháp làm việc để thắng lợi.

Cách chỉ một chữ: “hết dạ”

* Khi ở VN, ông từng học tại những ngôi trường có nhân tố kiện giáo dục tốt nhất thời bấy giờ (Petrus Ký, Đại học Kỹ thuật Sài Gòn). Sang Nhật, ông thấy sự khác lạ nào là lớn nhất về giáo dục giữa VN và Nhật Bạn dạng?

- Nhân tố đặc biệt đáng nói nhất là môi trường giáo dục nhằm sản xuất trọn vẹn con người. Ở Nhật Bạn dạng, ngay từ tiểu học, học sinh nhập cuộc các CLB: thể thao, phù hợp xướng, hòa nhạc, hội họa, diễn kịch, thí nghiệm khoa học... Các em càng lớn, CLB càng hòa bình, nhà nghề hơn.

Theo tôi, chính trong không khí vang dội tiếng reo hò ở sân di chuyển, không khí trang nhã của phòng triển lãm tranh, quang quẻ cảnh hoa lệ của rạp hát lớn mà các em xuất hiện, ấp ủ phổ biến mong ước.

* Tuổi xanh hiện nay thường thấp thỏm, muốn thành công sớm, không ngại khó khăn nhưng dễ bỏ cuộc, dancing việc khi có thêm chọn lựa... Tuổi trẻ của ông có những lúc tương tự không? Ông có những thưởng thức nào để rút ra phương châm “không nghĩ không dễ dàng, không lạc quan, không bi lụy, không bỏ cuộc”?

- Tôi tin tuổi xanh dù ở đâu, kỷ nghuyên nào đều có hoài bão và bầu máu nóng, là động lực thúc đẩy canh tân và văn minh xã hội. Khi còn trẻ, có một giai đoạn ngắn tôi gần như rời khỏi cuộc chơi vì bất mãn với cấp trên.

Nhưng tôi đã hên thoát ra khỏi vực thẳm ấy khi nhận ra rằng gần như đều là do bản thân, không thể đổ thừa cho người nào - cấp trên, bạn đồng nghiệp, không gian bao quanh, và nếu như bỏ cuộc thì dài lâu tôi sẽ là người thua cuộc.

Tuổi xanh muốn thắng lợi sớm? Nên cổ vũ vô điều kiện. Bill Gates, Honda So-ichiro, Mark Zuckerberg đều thành công khi còn rất trẻ.

Tuổi xanh thích khiêu vũ việc? Dancing việc cũng là một thời cơ tiến thân. Hãy tin vào sức phán đoán của tuổi trẻ, chỉ cần họ biết chịu nghĩa vụ về chọn của mình. Nên tự hỏi: Bản thân nhắm đến cái gì mà nhảy đầm việc?

Nhân tố đó có chấp hành được trong môi trường mới không? Ví như chỉ vì hơn kém chút đỉnh đồng lương thì không nên, vì sẽ phải mở đầu lại trong khoảng con số 0.

Còn “lo lắng và rời khỏi cuộc chơi” thì tuyệt đối không nên. Tôi tin giới trẻ VN nhân thức các câu “Nước chảy đá mòn”, “Có công mài sắt có ngày nên kim”, “Nhất nghệ tinh nhất thân vinh”...

Cùng chạy

* Thành công nào làm cho ông tự hào nhất? Ông đã thực hiện được điều đó như thế nào?

- Vấn đề nức lòng nhất là khi công ti chúng tôi dần thu được ưu điểm trong cạnh tranh, sau cùng dẫn đầu trong ngành nghề, dù chúng tôi chỉ là tập thích hợp của những người phổ biến về kĩ năng, bắt đầu từ địa điểm yếu kém về vốn, thiên tài, thu thập khoa học, cơ cấu đơn vị...

Vai trò của tôi có thể gói ghém trong vài chữ: san sớt - cung cấp - động viên. Người chỉ đạo không thể là người chạy một chính mình phía trước. Anh ta phải cùng chạy với đại chúng.

* Trong mấy mươi năm làm cho việc của ông, thất bại nào lớn nhất? Ông đã vượt qua và giải quyết bằng bí quyết nào?

- Gần nửa thế kỷ chỉ khiến cho việc cho một công ty, thất bại thì phổ biến nhưng tôi không phạm thất bại nào lớn. Trái lại khi tổ chức kinh doanh kiệt quệ vì thua lỗ, tôi được ủy thác nhiệm vụ xây đắp lại. Cũng chỉ với chừng mực ấy người cũ, chúng tôi đã vươn lên vị trí đầu ngành.

Cách thức chỉ một chữ: nồng nhiệt. Nhiệt thành khiến việc thì ứng dụng được tài năng của bản thân mình; hết dạ với dân chúng thì được sự nồng nhiệt của người khác; hết dạ tính toán tới cả cảnh huống xấu nhất thì không gì lại không thể khắc phục. Người thất bại là người không hết lòng, cứ ỷ vào người kia, chuyện khác.

Khiến một người Nhật

* Ngày hôm nay, ông kiếm được bản thân là người VN hay Nhật Phiên bản? Ông nghĩ vấn đề tiên quyết người Việt nên học ở người Nhật là gì?

- Gốc rễ tôi là VN. Tôi nghĩ yếu tố tiên quyết nên học người Nhật là “thèm khát cầu học - cầu tiến và tinh thần chia sớt”. Qua những xúc tiếp tuy giới hạn nhưng trải dài suốt đời, tôi nhận xét người VN không thực sự cầu học - cầu tiến.

Không phổ quát thì ít, ai trong chúng ta cũng thường kiêu hãnh đến mức tự túc, hoặc về dân tộc, hoặc về nắm bắt biết. Và như thế, ta tự tấn công mất cơ hội học hỏi. Khi tự đắc, bạn sẽ vô tình hay cố ý trở thành người cản trở cách tân.

Thời kỳ dựng nước của Nhật Bạn dạng trong khoảng nghìn xưa tới giờ là công đoạn không hoàn thành cầu học - cầu tiến. Ngày xưa triều đình phái anh tài sang học Trung Quốc. Cuối thế kỷ 19, yếu tố chỉ huy chủ trương “thoát Á nhập Âu” vì thấy được sức mạnh cơ giới.

Giai tầng bên trên tiếp xúc tri thức mới, họ lập chiến lược, phát động PR phổ thông. Sự cộng hưởng của đại chúng đã giúp cách tân được nước nhà. Trong đời thường, tính cầu học - cầu tiến biểu hiện rõ trong phương pháp làm việc. Dù khiến cho đôi dép rơm, người Nhật cũng muốn nâng lên hàng nghệ thuật.

* Rộng rãi người nhận xét cuộc sống của người Nhật quá găng vì sự kỷ luật, nghiêm khắc, ông có cảm giác đó không?

- Cuộc sống ở Nhật có sự khó khăn khắc nghiệt và tinh thần trách nhiệm cao. Kiếm được xét người Nhật sống găng là đúng, nhưng cho đó là vì sự kỷ luật, nghiêm khắc thì không đúng.

Kỷ luật là dân tộc tính của người Nhật. Đợi lên xe, người ta xếp hàng. Đứng chờ kiếm được hàng điểm tâm hay đồ cứu trợ sau thiên tai, họ nhẫn nại, không chen lấn, tranh giành. Yếu tố đó tự nhiên như ta hít và thở. Hít thở mà găng tay là đã bận rộn bệnh.

Trong công tác người Nhật nghiêm nghị, tận tường và thiện ý. Công ti tôi đã phạm rộng rãi lỗi khoa học, gây thiệt hại trầm trọng cho một số khách hàng. Nếu như họ khắt khe, hẳn chúng tôi đã vỡ nợ.

Nhân tố họ buộc chúng tôi làm là tậu ra nguyên cớ sai sót, khắc phục bằng bí quyết nào, khi nào xong? Mục đích là để nhà máy có thể sớm chạy lại được, chuyện trách nhiệm, tiền bạc tính sau.

Khi xem kỷ luật là một đức tính, nghiêm khắc là một tư cách phải có, nhì yếu tố đó sẽ giúp ta văn minh. Đông đảo tùy thuộc tham gia cách thức đánh giá thụ động hay hăng hái. Tôi yêu cầu lựa chọn hăng hái.

Điều của Việt Nam: kế hoạch

* Ông có phổ biến bằng sáng nhạo báng về băng vận tải, đó có phải là đam mê thời trẻ của ông không? Trải nghiệm nào để nuôi sự sáng tạo, nhất là công tác công nghệ khô khan? Theo ông, vì sao các nhà khoa học VN ít sáng tạo, để nên nỗi “không sản xuất được con ốc đúng tiêu chuẩn”?

- Thực ra lúc trẻ tôi không có mơ ước hay mê mẩn nào đáng nói. Tôi chỉ cắm đầu học, đi thi cho đậu, bởi thi rớt sẽ bị bắt đi quân nhân.

Sáng chế giễu của tôi là kết quả của khổ công đêm ngày nghĩ suy, mua hết cách để giải quyết khuyết thiếu của item, nỗ lực phục vụ đòi hỏi của đối tượng mua hàng. Mỗi bằng sáng chế giễu là đạt yêu cầu một tính năng mới cho item.

Trong thời đại của oto điện, Internet, trí óc nhân tạo, kinh tế san sẻ... dù có khiến được mấy con ốc đúng tiêu chuẩn cũng chẳng thể đưa VN lên hàng có sức cạnh tranh với quả đât.

Đáng bàn thảo hơn là phải có góc nhìn để đầu cơ vào một trọng tâm, nhập cuộc “chuỗi cung cấp” trên thế giới. Giả dụ đóng hộp con ốc, phải là loại chỉ riêng nhà máy bản thân chế tạo được, mới đủ sức khó khăn theo đúng luật chơi, tiêu chuẩn quốc tế.

Trong yếu tố kiện VN, tôi không hoang tưởng về các thông minh tạo dựng cửa cho một “chân mây mới”. Tôi đề xuất nên dồn vào một chỗ tham gia sáng kiến trong ngành chế tác, liên kết một số tính năng có sẵn để hình thành công dụng mới trong yếu tố kiện Áp dụng mới.

Ham mê, trực quan, hiếu kỳ, cố gắng cải tiến đều là khởi thủy thông minh. Ý tưởng như một tia chớp bắt nguồn trong khoảng tư nhân, nhưng để có một sản phẩm hữu dụng phải có sự hợp sức của đa dạng người, rộng rãi ngành nghề. Để phát huy được sáng tạo, cần có ý tưởnrg và tạo không gian làm mọi người hăng say làm cho việc.

* Một trong những khó khăn thời sự hot bỏng tại VN là môi trường bị ô nhiễm trước chất thải công nghệ. Phổ quát năm khiến cho việc trong lĩnh vực công nghiệp ở nơi vốn khó tính trong bảo vệ không gian như Nhật Phiên bản, ý kiến của ông về yếu tố này?

- Nước nào trong giai đoạn công nghiệp hóa đều vấp điều ô nhiễm không gian, vì bỏ ra ưu tiên cho sản xuất, giảm giá các tổ chức, và nhất là vì không nhân thức trước đâu là yếu tố. Là nước đi sau, chuyện diễn ra ở VN cam kết đã xảy ra ở đâu đó. Chỉ cần truy vấn cập tin tức sẽ biết cách thức mà họ đã giải quyết.

Đồng thời phải là sáng tỏ thông tin. Không có sự hăng hái và đúng đắn trong thông tin, tự nó là sự giấu giếm, ém nhẹm nhẹm. Chính ở đây tin báo vào vai trò rất quan trọng.

Khắc phục ANVSTP, chặt cây cỏ, cá chết hay các điều khác trong tương lai, theo tôi, không không dễ dàng về khoa học, mà khó trong xây dựng ý tưởnrg sản xuất đất nước biết Để ý bảo vệ môi trường. Nghĩa vụ đó thuộc về nhà nước, hoàn toàn nằm ngoài tầm tay một tư nhân.

Hàm ơn

* Ông đã từng được chia sớt, giúp đỡ như thế nào khi còn là một sinh viên, một người Việt trẻ ở xứ lạ?

- Sự giúp đỡ của người Nhật và phường hội Nhật khó nói hết được. Họ giúp chúng tôi vô vụ lợi, từ các thầy trong nhà trường tới các bè cánh anh trong CLB bóng bàn, karate nồng nhiệt hướng dẫn, chỉ dẫn, người mua sinh viên ủng hộ phong trào đòi tự do cho VN...

Tôi tin rằng dù sống ở đâu, thành công của mỗi người tuy xuất hành từ nỗ lực và tài năng cá nhân, nhưng toàn bộ chỉ thực hiện được trong lòng thị trấn hội. Ở đó có cha mẹ, bằng hữu, bà con, bà xã/chồng, con trẻ trong nhà, bằng hữu, hàng xóm, môi trường giáo dục, đồng nghiệp, khách hàng, tiện dung do phố hội cung cấp... Không một khách hàng nào thành công mà không kiếm được ơn nghĩa của phố hội. Quan niệm sống của tôi là “hàm ân”.

* Điều gì ông đang dự định khiến sắp tới?

- Tôi đang tự cho phép chính mình nghỉ ngơi sau nửa thế kỷ làm việc cật lực. Giả dụ có khiến gì, đó là các công việc hướng tới giới trẻ VN.

PHẠM VŨ thi hành

Có thể bạn quan tâm: maybomdandung

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét